
.....thời khắc giao mùa cũng gần đến rồi nay đã là 24 tháng chạp...nhưng không gian vắng lặng và không khí tang tóc đã bao trùm lên một căn nhà nhỏ. Chiều hôm ấy là 22 tháng chạp, mọi người nô nức sắm sửa, dọn dẹp để cùng đón một năm mới...cũng như bao gia đình khác gia đình Hưng cũng thế. " Chị gì ơi con trai chị bị xe lửa cán kìa..." nghe đến đấy người phụ nữ nhỏ người nước da trắng từ trong nhà chạy vội ra lắp bắp hỏi....con tôi nó...nó bị gì...chị giúp tôi ........tiếng nói của mẹ Hưng đứt quãng.....hai người phụ nữ chạy đến thì người xung quãng bảo " người ta đưa cháu đi bệnh viện Đồng Nai rồi " thế là người mẹ trẻ khuôn mặt tái xanh vội vàng chạy đến nơi con mình đang cấp cứu....trong phòng là đứa con trai 11 tuổi....đang được cấp cứu....máu chảy ra từ từ các vết thương....nhiều lắm...không thể tiến hành mổ cho thằng bé được và phải chuyển lên bệnh viện Chợ Rẩy...tay chân co giật máu chảy ra từ khóe mắt, mũi miệng....thật đau đớn...chỉ kể đến đây thôi mà tôi biết trong khóe mắt Hưng ứa ra những giọt nước mắt mà nghẹn nói không nên lời...Hưng không dám nắm tay của bé Hiếu vì sợ nó đau...người anh trai ngồi bên cạnh em bất lực...nhìn em đau đớn mà xót xa...rồi tới tối tay chân của bé Hiếu thâm dần lại .......phổi được trợ co bóp bằng thiết bị ngoài....vài giờ sau Hiếu mất....bên cạnh có bố và chú. tao thực sự muốn giúp em tao lắm nhưng chẳng làm được gì, nó thích truyện và phim hoạt hình doreamon lắm thế mà hôm ấy khi bố mua về cho nó cuốn truyện nó cũng không đọc mà lại chạy đi chơi....để rồi gặp chuyện ấy...đáng lí ra người chịu phải là tao, em tao nó còn nhỏ quá mà lại phải chịu đau đớn thế....nó chỉ vừa đón cái tuổi 11 vỏn vẹn 15 ngày.....Hưng nghẹn lời tự trách mình...tôi chết lặng trước những lời nói đó...lòng nghẹn lại khẽ nhìn vào chiếc bàn có tấm hình cậu bé với khuôn mặt bầu bĩnh ...... chỉ biết khuyên bạn tôi hãy cố giử gìn sức khỏe, tôi biết Hưng bị sốc nặng lắm, bao nhiêu dự định tết chỉ vừa hứa mà chưa kịp làm cho cậu em trai nhỏ...đi chợ hoa chụp hình, chơi game mới download về........ mọi thứ vẩn còn dang dở ....thương cho người phụ nữ không được ôm con lần cuối, không được tiễn cậu con trai nhỏ về nơi an nghỉ....đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều, mẹ Hưng nói: " thôi thì cắt khúc ruột bỏ đi thì cũng phải ráng sống lo cho thằng Hưng, thứ 6 gặp chuyện mà nay là chủ nhật rồi nó đi luôn nếu không thì bây giờ nó nghịch đủ thứ .....tiếng nói nghẹn ngào ......tôi lại lần nửa chết trân...chỉ biết an ủi bác ấy đôi lời rồi xin phép ra về để lại căn nhà ảm đạm buồn mà chằng biết phải giúp sao cho phải ....một cái tết không trọn vẹn, thiếu mất đi một bóng hình.....có lẽ mỗi năm lại sẽ càng nhớ ....mong em ra đi trong thanh thản... hôm nay, 7.2.2010
Ngày: Feb 07 2010 - 22:47:20
Xem: 48
|